cho NHẸ LÒNG nhưng chỉ tội NẶNG MÁY
Hội chứng này y học chưa đặt tên -“tâm linh học đường” nhưng mình tin là không ít người đã thẩm thấu:
Hội chứng nghiện… “Tải”.

Thành thật với nhau, cái khoảnh khắc lướt Phở Bầu và nhìn thấy idol/trung tâm nào đó SA-RE “Full tài liệu tiếng Nhật N1-N5”, “Full giáo trình N1-N5”, hay “Full đề thi N1-N5″…
thì, tim bạn có lỡ nhịp?
hay, sẽ:
-
Lưu ngay đường link đó lại
-
Còm ngay “TÔI MUỐN như chủ bài đăng mớm để cho vào tệp “khách hàng”
-
Gửi ngay yêu cầu cấp quyền tải khi chế độ SA-RE nhưng rất không SA-RE?
Mà trong khi, GoogleDrive cá nhân vẫn đang có hàng tấn tài liệu chưa đụng đến.
Cái cảm giác LƯU/GHIM/TẢI XUỐNG nó “phê” lạ lùng.
Nó giống như việc bạn chưa cần ăn, nhưng nhìn thấy tủ lạnh đầy ắp đồ ăn là đã thấy no cái bụng, ấm cái lòng.
Mà cũng không biết mình thấy có đúng không, nhưng như kiểu càng đói thì hễ thấy đồ ăn là lại càng ham đớp, thì CÀNG LƯỜI LẠI CÀNG NGHIỆN TÀI LIỆU ?
Nó giống như việc bạn chưa cần ăn, nhưng nhìn thấy tủ lạnh đầy ắp đồ ăn là đã thấy no cái bụng, ấm cái lòng.
Mà cũng không biết mình thấy có đúng không, nhưng như kiểu càng đói thì hễ thấy đồ ăn là lại càng ham đớp, thì CÀNG LƯỜI LẠI CÀNG NGHIỆN TÀI LIỆU ?
Nhưng này nhé, tải về máy thì nhanh, mà “tải” vào đầu thì… chưa chắc.
Đổi văn 1
Chúng ta hay nhầm lẫn giữa sở hữu tri thức và sở hữu file chứa tri thức.
-
Bạn nghĩ mình đang tích cực? Không, bạn chỉ đang tích trữ.
-
Bạn nghĩ mình ham học? Coi chừng, bạn chỉ đang ham sở hữu tài liệu.
Cái folder “Tài Liệu tiếng Nhật” trong GoogleDrive của bạn, nó giống như một cái kho chứa bụi kỹ thuật số.
Bạn tải về với tâm thế: “Để đó, khi nào cần sẽ học”. Nhưng cái “khi nào” đó, thường là cái “khi”… kiếp sau. Chúng ta mắc bệnh “Yêu từ cái nhìn đầu tiên” với nút LƯU/TẢI, nhưng lại “Ghẻ lạnh không thương tiếc” với nút MỞ FILE.
Bạn tải về với tâm thế: “Để đó, khi nào cần sẽ học”. Nhưng cái “khi nào” đó, thường là cái “khi”… kiếp sau. Chúng ta mắc bệnh “Yêu từ cái nhìn đầu tiên” với nút LƯU/TẢI, nhưng lại “Ghẻ lạnh không thương tiếc” với nút MỞ FILE.
Tải tài liệu, nói văn hoa là chuẩn bị hành trang, nói toẹt ra là… mua sự yên tâm giả tạo. Cảm giác file nằm trong ổ cứng khiến ta ảo tưởng rằng kiến thức đã nằm trong não bộ. Ta ru ngủ lương tâm bằng giai điệu SAVE-DOWN mượt mà, để rồi sau đó thản nhiên lướt Tốp tốp, mặc kệ những file PDF nằm cô đơn lạnh lẽo…
Đổi văn 2
“Tải” ít thôi, “nhai” cho hết đã.
Đừng biến máy tính thành cái kho ve chai tri thức nữa.
Học, không phải là cuộc đua xem ai có nhiều tài liệu hơn. Học là cuộc chiến xem ai “tiêu hóa” được những gì mình đang có.
-
Có một cuốn sách? Đọc cho nát gáy đi.
-
Có một video hướng dẫn? Xem và thực hành ngay đi.
Đừng để tài liệu chất chồng như núi, rồi đè bẹp luôn cả ý chí học tập của bạn. Hãy nhớ: Một chữ nằm trong đầu còn hơn ngàn trang nằm trong ổ cứng.
Bớt “Download” file mềm, tăng “Upload” kiến thức vào não.
Bớt yêu cái cảm giác “Tải về”. Hãy yêu cái cảm giác “Hiểu ra”.
Để lại một bình luận
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.